Cover

Cover

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

Tôi khác biệt

Nguồn: http://note.tuan.vn/?p=255

Tôi khác biệt

toi khac biet
Đợt này tôi vào SG công tác hơi bị nhiều, nên đi taxi liên tục. Tuy nhiên vơi dân Bắc như tôi thì đường nào cũng mới, địa điểm nào cũng lạ và quán xá thì mù tịt, đôi khi phải hỏi anh Gúc và mò mãi mới ra.
Trong SG, taxi Vinasun chiếm đa số, ra đường thì đợi không quá 1 phút là vẫy được xe, vậy nên chắc chỉ các bác tài kinh nghiệm mới biết đi như nào để tỉ lệ được vẫy cao, nếu không thì lượn phố dài dài tốn xăng mà chẳng được cuốc nào.
Từ sự ngô nghê của tôi, nhân dịp kiếm được một bác tài chất phác, nói chuyện có duyên hay đỗ trước cửa khách sạn tôi liền nói về cái sự muốn vừa đi lượn đường vừa muốn tìm hiểu những chỗ mình đang đi qua cho đỡ nhàm chán với những giây phút tắc đường căng thẳng. Đôi khi muốn đi ăn món này món kia lại chẳng biết chỗ. Nếu bác tài mà kiêm luôn được vai trò hướng dẫn viên du lịch thì thật tuyệt biết bao. Tôi dám chắc sẽ có nhiều vị khách như tôi trở thành khách trung thành.
Và thật bất ngờ, khi tuần vừa rồi vào công tác tôi gặp lại bác tài đó, bác đưa cho tôi xem một tập giấy A4 rất dày, in những quán ăn chơi nổi tiếng, những địa danh lịch sử của SG. Bác nói cảm ơn tôi vì nhờ cái hôm mà tôi nói chuyện với bác, bác về nhà tự đọc sách, nhờ con của bác lên mạng tìm kiếm thông tin và in ra, bác mang theo để đọc những lúc rảnh và tự thực hành luôn với những hành khách nghe giọng có vẻ không phải dân SG, bác chủ động nói chuyện về Hồ Con Rùa, về quán bar Lush vừa đi qua, về chợ đầu mối An Đông, về quán Cơm niêu SG nổi tiếng,… các khách hàng này tỏ ra rất thích thú, liền xin số điện thoại để khi cần đi đâu sẽ gọi điện đặt lịch trước, nhờ đó mà lượng khách của bác tăng lên đáng kể, slot trống khách rất ít đến nỗi có ngày bác full hết, phải từ chối các khách khác nên bác đem kể lại cho những người đồng nghiệp của mình làm theo.
Nếu một ngày nào đó bạn đi taxi, gặp bác tài mà đi qua các địa danh chủ động kể về nơi đó, giới thiệu thông tin thú vị về Sài Gòn thì có lẽ bạn đã gặp bác tài mà tôi đã kể hoặc đồng nghiệp của bác.
Trong bối cảnh nhà nhà người người đều cung cấp những dịch vụ phổ biến và tương tự nhau, để cạnh trạnh được thì bản thân mình phải trở nên KHÁC BIỆT, lôi cuốn và hấp dẫn, từ đó tạo nên một lợi thế cạnh tranh vô cùng lớn. Đừng bao giờ chỉ ĐÁP ỨNG những nhu cầu khách hàng CẦN mà phải BIẾT và cung cấp những điều mà khách hàng MUỐN, bạn sẽ trở thành người dẫn đầu trong thị trường mà bạn đang đi.

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Loss Leader và chiến lược khôn ngoan của người Mỹ

Dẫn: http://note.tuan.vn/?p=128

Loss Leader và chiến lược khôn ngoan của người Mỹ

Sáng nay dậy đi làm, vào nhà vệ sinh để cạo râu nhưng lưỡi dao cạo Gillette đã cùn, tìm lưỡi mới trong tủ để thay nhưng hết sạch. Lại phải chạy xuống siêu thị gần nhà mua. Đù má!!! Lưỡi đắt thật đấy, 180k cho 4 lưỡi kép, mà mình thì mỗi lưỡi dùng được 1 tháng, trong khi cái cán dao mua có hơn 70k, dùng 2 năm rồi chưa hỏng. Ngẫm mới thấy bọn Mẽo này cũng khôn phết, làm cái cán dao rõ đẹp, rõ bền, bán rõ rẻ để mình dùng lâu hỏng và cứ thế hàng tháng phải mua lưỡi cạo của nó với giá khá cao (dùng lưỡi hãng khác lắp không vừa). Đúng là làm gì nó cũng có chiến lược cả.
Điểm qua thì thấy có các case study sau cũng áp dụng chiến lược này. Trong kinh doanh gọi đó là chiến lược Loss Leader.
loss leader
I. Case study 1: Sony và máy PS3
- Giá thành sản xuất của máy PS3: $250
- Giá bán ra cho người dùng: $200
- Trong 1 năm, họ bán được 6 triệu máy
=> Mỗi máy lỗ $50 -> 6M máy lỗ $300M
Oh, Sony đi buôn ngược à? Không! Đây là cách họ làm:
- Máy bán ra không có cable HDMI
- Chỉ đi kèm 1 tay cầm
- Không có remote để xem phim
- Các đĩa game bán riêng
=> Giá thành SX cable HDMI: $20 -> Bán $40
=> Giá thành SX 1 đĩa game: $30 -> Bán $50
=> Giá SX 1 tay cầm: $20 -> Bán $35. Chơi game thường chơi 2 người mới vui -> Nhu cầu mua thêm tay cầm để chơi với bạn bè, mua thêm remote để xem phim.
Như vậy, mỗi người dùng chỉ cần mua thêm 1 sợi cable, 1 đĩa game thì Sony đã hoà vốn cho việc bán lỗ máy PS3. Nhưng có ai chơi đi chơi lại 1 trò chơi đâu? Theo điều tra thì 1 năm, trung bình 1 người sở hữu máy PS3 sẽ mua thêm 3-4 đĩa game do Sony phát hành (vì mua đĩa game của hãng khác cho vào máy PS3 không đọc được -> buộc phải mua của Sony). Nghe thấy có mùi khét khét rồi nhỉ?
II. Case study 2: Black Friday
- Người Mỹ thích mua sắm nhưng rất cân nhắc rút ví
- Nhận thấy sau ngày Lễ tạ ơn và trước Giáng sinh nhu cầu mua sắm rất cao
- Người Mỹ sẵn sàng xếp hàng để mua được hàng giá rẻ, kể cả ngủ trên xe để là người đến sớm.
Phân tích thấy nhu cầu đó, giới bán hàng Mỹ đã nghĩ ra ngày Black Friday với cách làm như sau:
=> Giảm giá tới 50% cho những khách hàng đến đầu tiên, xả hàng tồn kho với giá siêu rẻ
=> Tìm cách lôi kéo khách hàng đến xem hàng càng đông càng tốt
=> Cross Sale các mặt hàng khác của cửa hàng tới những khách hàng đã mua được hàng giá rẻ hoặc những người không mua được (kiểu như bán bia kèm lạc vậy)
=> Quảng bá hình ảnh cửa hàng đến lượng khách hàng đông đảo một cách tự nhiên mà không mất phí
Black Friday đã tạo nên cơn sốt mua sắm cho người tiêu dùng Mỹ, khách hàng chen chúc nhau để mua, nhưng còn những khách hàng không thích xếp hàng, không có thời gian xếp hàng thì sao? Không sao, một lần nữa, người Mỹ lại khôn ngoan mở tiếp ra Cyber Monday, là ngày Thứ Hai của tuần kế tiếp, ngay sau ngày mua sắm Black Friday. Hãy xem case study này:
III. Case study 3: Cyber Monday
- Dành cho những người thích mua sắm online
- Những người ngại xếp hàng hoặc không có thời gian xếp hàng
- Dành cho các website bán hàng trực tuyến
- Mục đích thu hút traffic và viral marketing
Cách làm của họ là gì?
- Ở mỗi thời điểm bất kỳ, tung ra 1 số hữu hạn loại sản phẩm bất kỳ với giá giảm sâu
- Người mua phải canh me website suốt ngày để chọn được sản phẩm ưng ý
- Giúp khách hàng ghi nhớ được địa chỉ website do cứ phải vào ra liên tục
- Trong lúc canh me thì dạo website -> hiểu hơn về các dòng sản phẩm mà website bán -> tạo ra sự ghi nhớ sản phẩm và sẽ mua khi có nhu cầu
- Khách mua được hoặc biết được thông tin giá rẻ bất ngờ đó sẽ mách cho bạn bè mình cùng tham gia -> tạo kênh viral marketing rất tự nhiên và hiệu quả
IV. Kết luận:
Trong kinh doanh, có rất nhiều chiêu trò để dụ người tiêu dùng đến mua sản phẩm của mình. Loss Leader là một cách làm, nó phù hợp với việc xả hàng tồn kho để bán kèm hay giới thiệu các sản phẩm mới, nó phù hợp với việc sản phẩm của bạn khá độc, khó làm nhái, chất lượng tốt và nhu cầu bán giá rất rẻ để cover thị trường nhanh chóng, thu hồi lợi nhuận bằng cách bán sản phẩm phụ kiện hoặc nội dung đi kèm.
Cách làm này chỉ hợp với những công ty nhiều tiền, chịu lỗ được trong khoảng thời gian nhất định và rất khó nhái (như trường hợp của Sony, nếu các bác Trung Quốc làm nhái đĩa games, cable HDMI, tay game rồi bán với giá chỉ bằng 1/5 giá Sony bán thì coi như chiến lược bị phá sản).
Do đó, chọn cách kinh doanh này hay không, điều đó phụ thuộc vào tiềm lực và lựa chọn của bạn

Red Bull: Thành công nhờ đóng đinh 'nước tăng lực' đầu tiên vào bộ nhớ khách hàng

http://cafebiz.vn/quang-cao-thuong-hieu/red-bull-thanh-cong-nho-dong-dinh-nuoc-tang-luc-dau-tien-vao-bo-nho-khach-hang-201408062320491708ca110.chn

Red Bull là nhãn hiệu đầu tiên được đưa vào bộ nhớ của người tiêu dùng với tên gọi "nước tăng lực".


Red Bull: Thành công nhờ đóng đinh nước tăng lực đầu tiên vào bộ nhớ khách hàng
CafeBiz xin giới thiệu với bạn đọc series "Chiến thuật và Xu hướng Marketing". Series "Chiến thuật và Xu hướng Marketing" sẽ được đăng tải định kỳ vào sáng thứ 5 hàng tuần.

(Bài viết dưới đây có tham khảo nội dung từ cuốn "Nguồn gốc nhãn hiệu" của tác giả Al Ries và Laura Ries).










Nhiệm vụ khó khăn nhất, nhưng cũng đáng trọng nhất trong kinh doanh là tạo ra một chủng loại hàng mới.

Hãy xét tình huống một công ty phải đối mặt khi chuẩn bị giới thiệu nhãn hiệu mới cho chủng loại hàng mới. Người tiêu dùng chưa có khái niệm gì về chủng loại hàng đó, không có thị trường, không có kênh phân phối và cũng không có đối thủ cạnh tranh. Việc tung ra một nhãn hiệu đầu tiên cho một người đi tiên phong với tất cả những khó khăn phải vượt qua.

Câu hỏi đầu tiên và quan trọng nhất là tên của loại chủng loại hàng mới đó là gì? Nếu bạn không thể định nghĩa được sản phẩm mới đó là gì? Nếu bạn không thể định nghĩa được sản phẩm mới bằng một cái tên đơn giản và dễ hiểu, sản phẩm đó sẽ rất khó mà tồn tại được. 

Thất bại của Zima

Một ví dụ là Zima, một loại đồ uống mới đã được công ty Adolph Coors tung ra thị trường vào năm 1992. Coors chưa bao giờ cho mọi người biết Zima là gì. Vì thế, Coors đã quyết định đưa ra một quảng cáo và tự đắc rằng sản phẩm mới này không cần có một định nghĩa gì cả. Dưới đây là bản sao toàn bộ một trong những quảng cáo đầu tiên của Zima:

"Zima ClearMalt là, xem nào... là một đồ uống có ga, nhưng không nhiều như bia... (mặc dù nó cũng được pha chế và ủ) và nó, ừm, mang một hương vị tổng hợp, nhưng nhẹ hơn loại rượu pha trộn, và ừm, rất dễ uống, nhưng lại không quá ngọt như loại đồ uống ướp lạnh có pha rượu; và điều đó là quá rõ ràng, bạn có thể cảm nhận và xem thử điều gì đang xảy ra khi bạn đang uống nó (rất quan trọng), và... còn gì nữa? Bạn có thể uống nó ở bất kỳ đâu. Zima khác với tất cả các loại thức uống bất kỳ nào khác...".

Thế Zima là gì? Có ai biết chăng?

Loại nước uống tăng lực đầu tiên

Bây giờ, hãy xem trường hợp của Red Bull.

Đây là một loại nước uống có ga nhẹ, có pha thêm một ít cafein với dược thảo, vitamin nhóm B và các axit amin. Dietrich Mateschitz đã sáng chế ra loại nước uống này dựa trên Krating Daeng, một thứ nước uống có lợi cho sức khỏe rất nổi tiếng mà ông đã gặp ở Thái Lan.

Việc đặt một cái tên thật lạ cho sản phẩm luôn được chú trọng. Chính vì thế nên Mateschitz đã không mua lại quyền sử dụng nhãn hiệu Krating Daeng. Ông cũng không gọi sản phẩm mới của mình là Thailand Tea (trà Thái Lan).

Điều mà Mateschitz đã làm là gọi hợp chất pha chế có xuất xứ Á Đông của mình bằng cái tên "nước tăng lực". Kết quả là loại nước tăng lực đầu tiên đã ra đời vào năm 1987. Red Bull sau đó đã đi ra thế giới với tên chủng loại "nước tăng lực", điều đã giúp nó thành công dù nhãn hiệu "Krating Daeng" đã có mặt ở Thái Lan trước đó hàng thập kỷ (vào năm 1976).

("Red Bull" do công ty Red Bull GmbH của Áo sản xuất, được bán ra với lon cao nhỏ, màu xanh dương - xám. "Krating Daeng" do Thái Lan sản xuất, thường được gọi với tên "Thai Red Bull", đóng trong lon màu vàng đỏ. Krating Daeng được bán ở hầu hết các nước Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam với tên gọi "Bò húc"). 

Những cái tên đơn giản tỏ ra hữu hiệu nhất khi cần đặt tên cho một chủng loại hàng hóa mới. "Nước tăng lực" không chỉ là một cái tên rất đơn giản, mà nó còn có lợi thế là tên gọi gần giống với "PowerBar", loại "rượu giúp tăng cường năng lực".

Có thể hình dung tiếp thị như việc lấp một khoảng trống trong tâm trí người tiêu dùng. Nếu đã có một chủng loại hàng hóa với tên gọi "loại rượu tăng lực", người tiêu dùng sẽ nghĩ rằng sẽ phải có một chủng loại hàng hóa nữa có tên gọi nước tăng lực. Tất nhiên, Red Bull là nhãn hiệu đầu tiên được đưa vào bộ nhớ của người tiêu dùng với tên gọi "nước tăng lực".

Nước tăng lực đóng vai trò như tên gọi của một chủng loại hàng, mặc dù không có mấy quan hệ giữa các thành phần của một lon Red Bull và các thành phần trong những loại rượu tăng lực như của PowerBar, Balance, Cliff hay Atkins Advantage. 

Giới kinh doanh đôi khi tỏ ra quá chặt chẽ về mặt ngôn từ khi họ cố nghĩ ra một cái tên cho loại sản phẩm mới. Vấn đề khó khăn nhất không phải là việc miêu tả chính xác lợi ích của chủng loại hàng này, mà là việc nhấn mạnh tầm quan trọng của chủng loại hàng đó theo cách càng đơn giản càng tốt.

Trên hết, Red Bull đã trở thành một nhãn hiệu đầy quyền lực bởi người tiêu dùng nhìn nhận nó như một loại thức uống làm tăng sức mạnh cho họ, đặc biệt trong những lúc căng thẳng, mệt mỏi, hay phải chịu áp lực ngày càng tăng. Thậm chí, một vài người còn hiểu "năng lực" ở đây là khả năng tình dục ("Năng lượng" chỉ là cách diễn đạt được chấp nhận rộng rãi nhất).

Ra đời năm 1987, Red Bull hiện nay là nhãn hiệu thành công rất nhanh chóng. Năm 2013, số lượng Red Bull đã bán ra đạt hơn 5,387 tỷ lon.

Tên nhãn hiệu đi sau tên chủng loại

Cũng như kiểu dáng thường đi sau công dụng, tên nhãn hiệu cũng được đặt sau khi chủng loại hàng ra đời. Một khi bạn đã tìm được một cái tên đơn giản cho loại chủng loại hàng mới, bước tiếp theo là lựa chọn một nhãn hiệu độc đáo và duy nhất, một nhãn hiệu thể hiện được ngay tầm quan trọng của loại chủng loại đó.

Cần ghi nhớ rằng sẽ thừa nếu bạn cố gắng kèm thêm tên của chủng loại hàng vào nhãn hiệu. Mỗi tên gọi nên đứng riêng biệt và chỉ liên kết với nhau bằng ý niệm chứ không phải bằng sự lặp lại của ngôn từ.

Cái tên Red Energy (năng lượng đỏ) sẽ là thừa đối với nhãn hiệu của một loại nước tăng lực. Hơn nữa, Bull đã là sự lựa chọn tuyệt vời và ta sẽ bỏ phí một nửa cái tên nếu dùng từ "Energy" thay cho "Bull".

Đối với tên nhãn hiệu, từng từ, từng âm tiết, từng chữ cái đều quý giá. Bạn sẽ không muốn lãng phí bất kỳ yếu tố nào cho một cái tên chủng loại hàng. Và bạn của sẽ không muốn dùng những từ dài một khi đã tỉm ra từ ngắn hơn.

Những cái tên nhãn hiệu hay nhất đều là những cái tên ngắn gọn mà lại đặc biệt, độc đáo. Có thể kể ra như Rolex, Kodak, Tide, Crest, Nike, Sony, Aleve, Coors, Dell, Google, Ford, Lexus, Hertz, Intel, Linux, Visa, Palm, Xerox, Yahoo, Zara...


Kỳ Anh
Theo Trí Thức Trẻ

Cái ngông của “cha đẻ” Red Bull

http://cafebiz.vn/nhan-vat/cai-ngong-cua-cha-de-red-bull-2011062902218794ca48.chn

Ngông, nhưng tài năng và lúc nào cũng giàu nhiệt huyết là những gì dễ nhận ra ở Dietrich Mateschitz, “cha đẻ” Red Bull, thương hiệu dẫn đầu dòng sản phẩm thức uống năng lượng.

Cái ngông của “cha đẻ” Red Bull
Ở châu Âu, Mateschitz thường được so sánh với Richard Branson của Tập đoàn Virgin (Anh) về độ ngông. Là chủ một công ty có gần 8.000 nhân công tại 161 quốc gia nhưng ông không chọn những chốn phồn hoa đô hội làm trụ sở. Thay vào đó là một tổ hợp máy bay Hangar-7 đặt tại ngôi làng Fuschl nhỏ bé với chỉ 1.500 dân ở Áo, nơi ông đưa ra các sách lược trọng đại của Red Bull.
Đam mê thể thao, ông không ngần ngại chi hàng trăm triệu USD mỗi năm để tài trợ cho 4 đội bóng đá mang thương hiệu Red Bull, một đội đua xe Nascar và 2 đội đua xe Công thức 1. Những năm gần đây, ông đã đưa Red Bull lấn sân sang lĩnh vực truyền thông và đạt được nhiều thành công nhất định. Đơn cử là ấn phẩm Red Bulletin, chương trình No Limits trên kênh ESPN, bộ phim That’s It, That’s All, trang web hướng dẫn chế độ ăn uống phù hợp cho từng bộ môn thể thao, chương trình truyền hình thực tế Real World trên kênh MTV.
Không những thế, danh sách các vận động viên thể thao gắn bó với thương hiệu Red Bull hiện đã vượt hơn 500 người ở 97 bộ môn, trong đó nổi tiếng nhất là danh thủ bóng đá Thierry Henry và tay đua từng 10 lần vô địch giải đua Công thức 1 Gerhard Berger. Tất cả, dưới tay Mateschitz, đang góp phần xây dựng Red Bull thành một đế chế ngày càng lớn mạnh.
Nhìn vào những gì ông làm, nhiều người nghĩ ông “ngông” và chỉ làm những việc đình đám để dư luận chú ý. Nhưng, “ông là một doanh nhân người Áo có tư duy của người Mỹ, ông nhìn mọi việc ở phạm vi toàn cầu,” theo lời Arnold Schwarzenegger, ngôi sao điện ảnh Hollywood và Cựu Thống đốc bang California, Mỹ.
Hành trình tìm lời giải cho bài toán cuộc đờiCái ngông của “cha đẻ” Red Bull (1)
Sinh trưởng tại Áo trong một gia đình công chức kiểu mẫu, bảo thủ và chủ trương ổn định nhưng Mateschitz sớm nhận ra cuộc sống an phận, ổn định không phải là điều ông mong muốn. Vì thế, thay vì theo học Đại học Graz gần nhà, Mateschitz chọn Vienna là nơi khởi đầu cuộc phiêu lưu. “Khi đó, ở đại học Vienna chỉ có một chuyên ngành mà Graz không có là đóng tàu. Thế là tôi thuyết phục mẹ mình tin rằng tôi ao ước trở thành kỹ sư đóng tàu để bà cho tôi đến Vienna học. Tôi chọn Đại học Vienna vì thành phố Vienna chứ không phải vì trường học”, Mateschitz tâm sự.
Ông phải mất 10 năm mới lấy được tấm bằng Cử nhân thương mại của Đại học Kinh tế và Thương mại Vienna. Trong ngần ấy thời gian, ông phải vừa học vừa làm huấn luyện viên trượt tuyết để có tiền trang trải chi phí học tập.
10 năm tiếp theo ông gắn bó với công việc nhân viên bán hàng tại Blendax, một công ty hàng tiêu dùng của Đức. Nhờ tài năng và nỗ lực, ông trở thành một trong những nhân viên bán hàng xuất sắc nhất của công ty. Tuy nhiên, “mọi thứ khi đó vẫn có vẻ xám xịt và nhàm chán, tôi muốn làm một điều gì đó thật sự khác biệt”, Mateschitz nhớ lại.
Thế rồi, chuyến công tác đến Thái Lan năm 1984 để tiếp xúc với một khách hàng của Blendax chính là sự kiện thay đổi cuộc đời ông. Mệt mỏi vì lệch múi giờ, ông tò mò thử uống thứ nước mà người Thái tôn sùng là thần dược, Krating Daeng, tiếng Thái có nghĩa “trâu nước”. Và quả là kỳ diệu, ông cảm thấy tỉnh táo hơn ngay sau đó. Như bừng tỉnh, ông nhanh chóng nhận ra kinh doanh loại thức uống đặc biệt này chính là lời giải cho bài toán cuộc đời mà ông đã tìm kiếm bấy lâu nay.
Ông tìm gặp Chaleo Yoovidhya, một doanh nhân người Thái đang bán sản phẩm này trong khu vực Đông Nam Á. Mateschitz nhanh chóng chinh phục được Yoovidhya bằng ý tưởng tiếp thị Krating Daeng đến phần còn lại của thế giới. Họ thỏa thuận mỗi người sẽ góp 500.000 USD thành lập một công ty mà mỗi người sẽ nắm giữ 49% cổ phần; 2% cổ phần còn lại dành cho con trai của Yoovidhya.
Kể từ cuộc gặp gỡ của số phận ấy, thương hiệu Red Bull ra đời, khai sinh một thị trường mới, thị trường các loại thức uống có tác dụng bổ sung năng lượng và không ngừng phát triển từ đó đến nay.
Chuyên gia quản trị khủng hoảng
Trong gần 30 năm dẫn dắt Red Bull, Mateschitz nhiều lần chứng tỏ mình là một chuyên gia quản trị khủng hoảng lão luyện.
Năm 1991, Red Bull phải một phen lao đao với vụ 2 thanh niên Thụy Điển tử vong vì uống Red Bull chung với rượu Vodka. 8 năm sau, một thiếu niên Ireland chết trên sân bóng rổ sau khi uống 3 lon Red Bull. Dù kết quả điều tra không hề cho thấy mối liên quan nào giữa 2 trường hợp tử vong trên với Red Bull nhưng khắp nơi bắt đầu gióng lên hồi chuông cảnh báo. Các nhà khoa học Pháp cũng tiến hành nghiên cứu chất taurine, thành phần quan trọng của Red Bull, và nhận thấy khi được cho ăn nhiều taurine, các con chuột có những hành vi kỳ lạ và ở trong trạng thái bứt rứt, chèn ép. Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để chứng minh Red Bull là nguyên nhân gây ra 2 vụ tử vong trên.
Trong hoàn cảnh khó khăn, Mateschitz không chủ trương lấp liếm lời đồn đại về chất taurine mà còn cổ xúy cho chúng. Thậm chí tại các quán bar địa phương ở Tây Ban Nha, người ta đồn rằng chất taurine được chiết xuất từ pín bò có tác dụng tăng cường sinh lực. Lời đồn thu hút sự quan tâm của báo chí. Chiêu thức này của Mateschitz không những giúp Red Bull vượt qua khủng hoảng mà còn chuyển rủi ro thành cơ hội quảng bá không thể nào tốt hơn.
 
Cái ngông của “cha đẻ” Red Bull (2)
Hiểu rõ sản phẩm, giữ vững định hướng
Thành công của Mateschitz trước hết phải kể đến tính nhất quán trong việc định vị sản phẩm. Với Mateschitz, Red Bull là một loại thức uống năng lượng và chỉ là một loại thức uống bổ sung năng lượng cho những người phải làm việc cực nhọc. Ông vẫn giữ vững định hướng kinh doanh này ngay cả trong những hoàn cảnh cam go nhất.
Tại thời điểm Red Bull vừa ra mắt, các thương hiệu cà phê và nước giải khát, nhất là Coca-Cola, không ngừng tấn công Red Bull. Nhiều bài so sánh, chê bai mùi vị, hàm lượng caffeine của Red Bull không ngừng xuất hiện trên mặt báo. Thậm chí có tổ chức ở Anh còn thực hiện cả một báo cáo đồ sộ chỉ để đi đến kết luận rằng “chưa có loại thức uống nào có mùi vị thất bại thảm hại như Red Bull”.
Rất bình thản, Mateschitz nhận xét: “Mọi so sánh về mùi vị đều vô nghĩa bởi Red Bull là một loại thức uống năng lượng, giúp tăng cường độ dẻo dai, sự tập trung, tốc độ, sự tỉnh táo và sự phấn chấn cho người uống. Trước đây và về sau này vẫn sẽ là như thế”. Do đó, thay vì lao vào chiếc bẫy mà các đối thủ giăng sẵn, Red Bull âm thầm đáp trả bằng việc chiếm lĩnh thị trường Hungary, Anh, Đức rồi nhanh chóng chinh phục cả châu Âu và “lãnh địa” của Coca-Cola là Mỹ.
Thành công của Red Bull khiến những đại công ty chột dạ. Coca-Cola đã không ít lần đề nghị mua lại Red Bull nhưng lần nào cũng bị khước từ. “Đối với tôi, kinh doanh là niềm vui, chứ không phải để kiếm tiền,” Mateschitz quả quyết.
Gần 70, nhưng chưa bao giờ người ta thấy nhiệt huyết kinh doanh ở ông suy giảm. Red Bull luôn biết rõ điều họ đang làm, cũng giống như Mateschitz, luôn hiểu rõ chính mình, hiểu rõ sản phẩm và giữ vững định hướng.
Theo Thành Trung
Nhịp cầu đầu tư