Làm nghề - Làm người - Làm tình
Hôm nay, coi lại tấm ảnh cũ của chính mình nhiều năm về trước. Thời trẻ, khỏe và đẹp. Sau ngần ấy năm, giờ đã gần 40 - một cái tuổi rất lưng chừng – chưa đủ già để buông xuôi, mà cũng chẳng còn ngây thơ để "Stay Hungry, Stay Foolish" như trước.
Gần 40, người ta bắt đầu hiểu rằng cuộc sống nó không thằng như cột sống, mà là một chuỗi những vòng lặp xoắn ốc, lặp đi lặp lại, cao dần và mệt dần. Để rồi, đến lúc này, đến 3 cái chuyện gốc rễ cũng khiến mình phải xem xét lại: làm nghề, làm người, và làm tình.
1. Làm nghề – nếu không có tình yêu thì chỉ là bán sức.
Hồi mới ra trường, mình từng nghĩ làm nghề chỉ cần làm đúng, làm giỏi. Giỏi là thắng, là có tiền, có vị trí, có sự trọng vọng. Sau này mới biết, giỏi mà không có đam mê (tình yêu công việc) thì chỉ là… làm thuê cao cấp. Bạn có thể làm tốt một công việc mà bạn không yêu, nhưng bạn sẽ không bao giờ “thỏa mãn” được với nó. Mà đời người, nếu không có khoảnh khắc “thỏa mãn” thì sao mà rực rỡ được. Mà nếu không rực rỡ thì sao?
Tình yêu với nghề không phải là mấy thứ đam mê cháy bỏng như mấy cuốn sách truyền cảm hứng hay nói. Nó đơn giản chỉ là: bạn vẫn muốn làm nó, ngay cả khi không ai vỗ tay (còn nếu không trả lương thì đéo làm).
2. Làm người – khó hơn làm nghề, vì không có KPI
Làm nghề có thước đo, làm người thì không. Không có thang điểm cho sự tử tế, cho lòng bao dung, cho sự ngu ngốc trong những lựa chọn. Cái khó của “làm người” là bạn phải tự chịu trách nhiệm với chính mình, mà không có ông sếp nào kiểm soát bạn cả.
Và ở tuổi 40, mình nhận ra:
Không phải cứ tốt là sẽ được đối xử tốt
Không phải cứ thật lòng là sẽ được hiểu
Và không phải cứ cố gắng là sẽ có kết quả
Và THỨ QUAN TRỌNG NHẤT CẦN LÀM là : Giữ mình không trở thành một kẻ mà chính mình cũng không ưa.
3. Làm tình – thứ hấp dẫn nhất, nơi người ta không thể giả vờ lâu
Đây là phần ngày trẻ thường không nghĩ nhiều nhưng lại làm quá nhiều và liều. Hồi đó nghĩ “làm tình” là kỹ năng, là kỹ thuật để làm sao để GIỎI??? Còn giỏi để làm gì thì nhiều khi cũng chẳng nghĩ đến.
Sau này mới biết: nếu không có tình yêu (hoặc ít nhất là sự kết nối thật), thì mọi kỹ năng chỉ là… trình diễn. Làm tình mà không có cảm xúc thì: nhanh nhưng rỗng, đúng nhưng không đã VÀ xong nhưng không đọng lại gì. Chả khác đéo gì một công việc chỉ để hoàn thành checklist. Còn khi có tình yêu, mọi thứ chậm lại. Và chính cái chậm đó mới làm người ta… "lên".
Túm váy lại, "Tình yêu" là thứ duy nhất khiến mọi thứ “có hồn”
Làm nghề không có tình yêu → thành máy
Làm người không có tình yêu → thành vỏ
Làm tình không có tình yêu → thành diễn
Đời người, suy cho cùng, chỉ là học cách “làm” ba thứ trên cho tử tế, cho đúng:
làm nghề mà mình không ghét
làm người mà mình không xấu hổ
và làm tình… mà không cần phải diễn
Nghe đơn giản vậy thôi, mà làm cả đời chưa chắc xong.
PS: Thử tượng tượng: Nếu một con người được làm người với cái nghề là làm tình với 1 tình yêu sâu sắc thì nó sẽ viên mãn như thế nào?
Site of Lê Hiếu
Cover
Thứ Ba, 21 tháng 4, 2026
Làm nghề - Làm người - Làm tình
Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026
Quán TOONG
Mình từng có 1 quán cafe gần nhà rất ưa thích. Đủ cây cối, mảnh sân rộng, chú chó nhỏ chạy len qua nhưng tia nắng, con mèo lười nằm uể oải ở 1 góc sân. Một lối đi nhỏ mà chỉ cần lỡ nhịp đi nhanh sẽ bị chệch khỏi hướng.
Góc hiên nhà có sẵn 1 cây dương cầm. Lâu lâu anh chủ vẫn vui tay đàn những bản tình ca, mà dù cho bạn là 1 kẻ có hồn thơ hay 1 gã tiều phu xù xì cũng không thể chối từ để nghe.
Bởi người đàn đang yêu.
Ấy thế mà, dạo gần đây, quán dù vẫn hoạt động nhưng lại nhuốm 1 màu vàng của những chiếc lá rơi không buồn dọn.
Anh chủ vẫn xuất hiện với cái "căn" đó nhưng có phần hơi suy. Chiếc đàn đã không còn và người yêu đàn cũng đã bỏ đi. Chỉ còn lại những chiếc lá xác xơ rơi xuống 1 nền gạch hoang tàn.
Hoang tàn như cái cách 1 tình yêu đang huy hoàng rồi tàn úa chỉ qua 1 cung đàn.
Cung đàn vang lên hoang dại rồi im bặt. Cung đàn đang đẹp lại rơi nhịp mà chẳng buồn đến hồi kết
Suy. Bởi chợt nhận ra, những thứ đẹp đẽ ngày càng ít đi.
Một cuốn sách của Hoàng - Bài viết cuối trên fuckbook
19/3/2026
Mình có 1 khoảng thời gian bị khủng hoảng tinh thần vì trông xung quanh thấy ai cũng quảng giao, nhiều mối quan hệ, biết nhiều ông này bà nọ, trong khi mình chả biết gì.
Thuyết "bàn tay vô hình" (Invisible Hand) của Adam Smith
11/3/2026
Sáng tỉnh dậy thấy xăng tăng nhẹ trong đêm, tự nhiên nhớ đến Harvard, lý thuyết cơ bản của kinh tế thị trường, bàn tay vô hình và quỹ bình ổn????
Một chuyện tranh cãi trên mạng
3/3/2026
THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU
Chuyện nhân tướng
24/2/2026
Mình nghiên cứu nhân tướng hoặc ý nghĩa của các đường chỉ tay chỉ để thoả mãn cái sở thích cá nhân và làm phong phú thêm câu chuyện trong nghiệp vụ bán hàng. Chứ thường mình không dùng để đánh giá con người và càng không dùng mớ kiến thức đó cho việc "chọn vợ"
Ly rượu ngon nhất
Lại là tiết mục ai đó từng nói: "Ly rượu ngon nhất không phải là ly đầu tiên, mà là ly khiến mình quên mất đó là ly thứ mấy.