Cover

Cover

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2026

Làm nghề - Làm người - Làm tình



Làm nghề - Làm người - Làm tình

Hôm nay, coi lại tấm ảnh cũ của chính mình nhiều năm về trước. Thời trẻ, khỏe và đẹp. Sau ngần ấy năm, giờ đã gần 40 - một cái tuổi rất lưng chừng – chưa đủ già để buông xuôi, mà cũng chẳng còn ngây thơ để "Stay Hungry, Stay Foolish" như trước.
Gần 40, người ta bắt đầu hiểu rằng cuộc sống nó không thằng như cột sống, mà là một chuỗi những vòng lặp xoắn ốc, lặp đi lặp lại, cao dần và mệt dần. Để rồi, đến lúc này, đến 3 cái chuyện gốc rễ cũng khiến mình phải xem xét lại: làm nghề, làm người, và làm tình.

1. Làm nghề – nếu không có tình yêu thì chỉ là bán sức.

Hồi mới ra trường, mình từng nghĩ làm nghề chỉ cần làm đúng, làm giỏi. Giỏi là thắng, là có tiền, có vị trí, có sự trọng vọng. Sau này mới biết, giỏi mà không có đam mê (tình yêu công việc) thì chỉ là… làm thuê cao cấp. Bạn có thể làm tốt một công việc mà bạn không yêu, nhưng bạn sẽ không bao giờ “thỏa mãn” được với nó. Mà đời người, nếu không có khoảnh khắc “thỏa mãn” thì sao mà rực rỡ được. Mà nếu không rực rỡ thì sao?

Tình yêu với nghề không phải là mấy thứ đam mê cháy bỏng như mấy cuốn sách truyền cảm hứng hay nói. Nó đơn giản chỉ là: bạn vẫn muốn làm nó, ngay cả khi không ai vỗ tay (còn nếu không trả lương thì đéo làm).

2. Làm người – khó hơn làm nghề, vì không có KPI

Làm nghề có thước đo, làm người thì không. Không có thang điểm cho sự tử tế, cho lòng bao dung, cho sự ngu ngốc trong những lựa chọn. Cái khó của “làm người” là bạn phải tự chịu trách nhiệm với chính mình, mà không có ông sếp nào kiểm soát bạn cả.

Và ở tuổi 40, mình nhận ra:
Không phải cứ tốt là sẽ được đối xử tốt
Không phải cứ thật lòng là sẽ được hiểu
Và không phải cứ cố gắng là sẽ có kết quả

Và THỨ QUAN TRỌNG NHẤT CẦN LÀM là : Giữ mình không trở thành một kẻ mà chính mình cũng không ưa.

3. Làm tình – thứ hấp dẫn nhất, nơi người ta không thể giả vờ lâu

Đây là phần ngày trẻ thường không nghĩ nhiều nhưng lại làm quá nhiều và liều. Hồi đó nghĩ “làm tình” là kỹ năng, là kỹ thuật để làm sao để GIỎI??? Còn giỏi để làm gì thì nhiều khi cũng chẳng nghĩ đến.
Sau này mới biết: nếu không có tình yêu (hoặc ít nhất là sự kết nối thật), thì mọi kỹ năng chỉ là… trình diễn. Làm tình mà không có cảm xúc thì: nhanh nhưng rỗng, đúng nhưng không đã VÀ xong nhưng không đọng lại gì. Chả khác đéo gì một công việc chỉ để hoàn thành checklist. Còn khi có tình yêu, mọi thứ chậm lại. Và chính cái chậm đó mới làm người ta… "lên".

Túm váy lại, "Tình yêu" là thứ duy nhất khiến mọi thứ “có hồn”
Làm nghề không có tình yêu → thành máy
Làm người không có tình yêu → thành vỏ
Làm tình không có tình yêu → thành diễn

Đời người, suy cho cùng, chỉ là học cách “làm” ba thứ trên cho tử tế, cho đúng:
làm nghề mà mình không ghét
làm người mà mình không xấu hổ
và làm tình… mà không cần phải diễn

Nghe đơn giản vậy thôi, mà làm cả đời chưa chắc xong.

PS: Thử tượng tượng: Nếu một con người được làm người với cái nghề là làm tình với 1 tình yêu sâu sắc thì nó sẽ viên mãn như thế nào?

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

Quán TOONG

Mình từng có 1 quán cafe gần nhà rất ưa thích. Đủ cây cối, mảnh sân rộng, chú chó nhỏ chạy len qua nhưng tia nắng, con mèo lười nằm uể oải ở 1 góc sân. Một lối đi nhỏ mà chỉ cần lỡ nhịp đi nhanh sẽ bị chệch khỏi hướng. 

Góc hiên nhà có sẵn 1 cây dương cầm. Lâu lâu anh chủ vẫn vui tay đàn những bản tình ca, mà dù cho bạn là 1 kẻ có hồn thơ hay 1 gã tiều phu xù xì cũng không thể chối từ để nghe. 

Bởi người đàn đang yêu. 

Ấy thế mà, dạo gần đây, quán dù vẫn hoạt động nhưng lại nhuốm 1 màu vàng của những chiếc lá rơi không buồn dọn. 



Anh chủ vẫn xuất hiện với cái "căn" đó nhưng có phần hơi suy. Chiếc đàn đã không còn và người yêu đàn cũng đã bỏ đi. Chỉ còn lại những chiếc lá xác xơ rơi xuống 1 nền gạch hoang tàn.

Hoang tàn như cái cách 1 tình yêu đang huy hoàng rồi tàn úa chỉ qua 1 cung đàn.

Cung đàn vang lên hoang dại rồi im bặt. Cung đàn đang đẹp lại rơi nhịp mà chẳng buồn đến hồi kết


Suy. Bởi chợt nhận ra, những thứ đẹp đẽ ngày càng ít đi.

Một cuốn sách của Hoàng - Bài viết cuối trên fuckbook

19/3/2026



Mình có 1 khoảng thời gian bị khủng hoảng tinh thần vì trông xung quanh thấy ai cũng quảng giao, nhiều mối quan hệ, biết nhiều ông này bà nọ, trong khi mình chả biết gì.

Cũng có những lúc mình lao lên, mở thật rộng vòng tròn bạn bè, đối tác, nhóm này nhóm kia để tìm kiếm cơ hội hoặc làm "của để dành" cho những khi cần nhưng rồi vẫn cứ lấn cấn trong tâm lòng lẫn tâm trí.
Cho mãi đến gần đây, mình nhận ra rằng, những thứ trăn trở của mình phần lớn chỉ xoay quanh một vài người quan trọng, những mối quan hệ được gạn lọc dựa trên sự chân thành, đồng cảm, đồng trí, đồng (đẳng) cấp. Bởi mình nhận ra, cố quen biết rộng rãi cũng chẳng để làm gì và bởi mình chẳng phải dạng người quảng giao nên có cố cũng chẳng cố được. Nên đành yên lòng với cái vòng tròn đủ nhỏ, đủ thoải mái của mình.
Một cuốn sách của Hoàng, cùng đội ngũ phát hành tử tế.

Thuyết "bàn tay vô hình" (Invisible Hand) của Adam Smith

11/3/2026



Sáng tỉnh dậy thấy xăng tăng nhẹ trong đêm, tự nhiên nhớ đến Harvard, lý thuyết cơ bản của kinh tế thị trường, bàn tay vô hình và quỹ bình ổn????

Thuyết "bàn tay vô hình" (Invisible Hand) của Adam Smith (thế kỷ XVIII) là nguyên lý kinh tế thị trường, cho rằng khi cá nhân theo đuổi lợi ích riêng (tư lợi), họ vô tình đóng góp cho lợi ích chung của xã hội, giúp cân bằng cung-cầu mà không cần sự can thiệp của chính phủ. Cơ chế này tự điều chỉnh giá cả và phân bổ nguồn lực hiệu quả.
Các đặc điểm chính của thuyết Bàn tay vô hình:
Khái niệm cơ bản: Bàn tay vô hình là phép ẩn dụ về sự tự điều chỉnh của thị trường thông qua cạnh tranh và giá cả, dẫn dắt các hành vi cá nhân hướng tới lợi ích cộng đồng.
Động lực tư lợi: Adam Smith cho rằng mọi người hành động để tối đa hóa lợi nhuận của bản thân, nhưng sự cạnh tranh buộc họ phải sản xuất những gì xã hội cần với chi phí thấp nhất, qua đó tăng trưởng kinh tế.
Tự cân bằng (Cung và Cầu): Khi có nhu cầu cao, giá tăng, khuyến khích sản xuất nhiều hơn và ngược lại.
Thị trường tự tìm đến trạng thái cân bằng mà không cần sự quản lý tập trung.
Hạn chế sự can thiệp của Nhà nước: Lý thuyết này ủng hộ tự do kinh doanh (Laissez-faire), cho rằng sự can thiệp quá mức của chính phủ có thể làm giảm hiệu quả của nền kinh tế

Một chuyện tranh cãi trên mạng

3/3/2026 

THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU



Mình là một tín đồ của Kito Giáo. Và mình rất ủng hộ những vị chức sắc, linh mục sử dụng mạng xã hội như 1 công cụ truyền giáo đức tin và lan toả tinh thần của Hội Thánh, của Kinh Thánh.
Trong số vô vàn những lời kêu gọi cầu nguyện cho hoà bình thế giới, cầu bình an cho vùng chiến sự của những quý tu sĩ từ địa phương cho đến Toà thánh trên các phương tiện truyền thông, mạng xã hội và ở nơi các thánh lễ trong thánh đường.
Thì Cha lại đang dùng sự hả hê của bản thân biến nó trở thành công cụ thể hiện điều hoàn toàn ngược lại.
Và thật đáng tiếc, khi được nhắc nhở, Ngài thẳng tay xoá đi ý kiến trái ý chiều, và lock luôn kẻ không thuận ý Ngài.
Có lẽ, Ngài đã quen sống trong sự tung hê, sự tự phụ quá nhiều khiến Ngài quên mất việc xét lại bản thân trong sự khiêm nhường Chúa đã dạy.
Mình thực sự lo lắng, bởi trong vai trò của một người chăn dắt đoàn chiên của Chúa, có rất nhiều người đang lắng nghe Ngài, tin vào Ngài nhưng có vẻ chính Ngài lại đang lạc hướng.
Bởi chính Đức Kito đã loan báo tin mừng bằng tình yêu, lòng xót thương và sự thứ tha. Chứ không bao giờ bằng sự hả hê trước cái chết của người khác.
Tự nhiên mình lại nhớ đến lời nguyện cầu của Vua Salomon - Người được Chúa hài lòng vì biết cách cầu nguyện: "Xin ban cho tôi tớ Chúa một trái tim khôn ngoan (tâm hồn biết lắng nghe) để cai trị dân Chúa và phân biệt tốt xấu;"

Chuyện nhân tướng

24/2/2026



Mình nghiên cứu nhân tướng hoặc ý nghĩa của các đường chỉ tay chỉ để thoả mãn cái sở thích cá nhân và làm phong phú thêm câu chuyện trong nghiệp vụ bán hàng. Chứ thường mình không dùng để đánh giá con người và càng không dùng mớ kiến thức đó cho việc "chọn vợ"

Mà thật ra mình có khi nào chọn đâu, mình tin vào cảm xúc và trực giác để bắt đầu một quan hệ và mối lương duyên ấy cứ tự nhiên được xây dựng, thúc đẩy từ 2 phía cho đến lúc việc cưới xin nó phải diễn ra.
Hoàn toàn không có các tiêu chí sàng lọc như gia thế, tài sản, trí lực cũng như dự báo những tính khí thất thường của đối tác.
Đấy như hiện tại, mình có biết chỉ dấu bàn tay của vợ mình nó như thế nào đâu. Mình chỉ thấy vợ mình cười thì mình yên, còn vợ mà cáu thì mình bắt đầu run dần là vừa.
PS: Mình rất hạn chế việc dùng từ "chọn vợ" vì vợ có phải món hàng, mớ rau đâu mà chọn với lựa. Mà khéo, có khi, chính mình mới là món đồ được chọn cũng nên :((

Ly rượu ngon nhất

 Lại là tiết mục ai đó từng nói: "Ly rượu ngon nhất không phải là ly đầu tiên, mà là ly khiến mình quên mất đó là ly thứ mấy.



🥃✨"
Nhà mình có khá nhiều loại ly, nhưng mỗi loại thường không quá 4 cái. Có nhiều lý do cho việc này: Thứ 1 là vì mình không đủ tiền để mua nhiều, thứ 2 là không đủ chỗ để chứa và thứ 3 - lý do chủ yếu là mình chả mấy khi tiếp nhiều khách tại nhà.
Toàn tự uống tự say rồi tự slay với chính mình. Mà khi tự uống thì chẳng mấy khi để ý là ly thứ mấy, ngoài ly đầu tiên. Thế nên, lúc quái nào tự uống, mình cũng thấy ngon. Hệ quả là tủ rượu càng ngày càng trống.
PS: Ly này là vợ mớm cho uống, mình chỉ việc ngồi im và tay đặt đúng chỗ là được. Cũng không rõ là ly thứ mấy nhưng rượu ngọt và thơm!!!