Cover

Cover

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

Quán TOONG

Mình từng có 1 quán cafe gần nhà rất ưa thích. Đủ cây cối, mảnh sân rộng, chú chó nhỏ chạy len qua nhưng tia nắng, con mèo lười nằm uể oải ở 1 góc sân. Một lối đi nhỏ mà chỉ cần lỡ nhịp đi nhanh sẽ bị chệch khỏi hướng. 

Góc hiên nhà có sẵn 1 cây dương cầm. Lâu lâu anh chủ vẫn vui tay đàn những bản tình ca, mà dù cho bạn là 1 kẻ có hồn thơ hay 1 gã tiều phu xù xì cũng không thể chối từ để nghe. 

Bởi người đàn đang yêu. 

Ấy thế mà, dạo gần đây, quán dù vẫn hoạt động nhưng lại nhuốm 1 màu vàng của những chiếc lá rơi không buồn dọn. 



Anh chủ vẫn xuất hiện với cái "căn" đó nhưng có phần hơi suy. Chiếc đàn đã không còn và người yêu đàn cũng đã bỏ đi. Chỉ còn lại những chiếc lá xác xơ rơi xuống 1 nền gạch hoang tàn.

Hoang tàn như cái cách 1 tình yêu đang huy hoàng rồi tàn úa chỉ qua 1 cung đàn.

Cung đàn vang lên hoang dại rồi im bặt. Cung đàn đang đẹp lại rơi nhịp mà chẳng buồn đến hồi kết


Suy. Bởi chợt nhận ra, những thứ đẹp đẽ ngày càng ít đi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét