Cover

Cover

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

Giấc mơ thủa bé - Một bài viết không public trên fuckbook

10/6/2025



Tối - Trời mưa lớn. Lấy xe đi đón con gái đi học về. Nhưng thay vì vào nhà với con, mình nán lại trong cái không gian be bé của chiếc xe cũ.

Không mở máy, nằm im lặng nghe tiếng mưa thật nhỏ bên ngoài vọng vào, ánh đèn đường phải cố gắng lắm mới len lỏi qua được cái mái che, rồi xuyên qua ô cửa kính nhỏ còn vương đầy hạt nước li ti. Ánh đèn vàng cùng tiếng mưa tạo ra một màu nước kì ảo.
Chợt thấy mình ấm áp, được bao bọc, được an toàn và được yên trong cái không gian mà nếu nhìn từ ngoài vào ắt hẳn sẽ nghĩ nó ngột ngạt.
Rồi mình vớ cái điện thoại, đọc lại mấy bài linh tinh viết trên trang cá nhân, cả những cái note nhỏ ở chế độ private - Chỉ mình tôi.
Trong tiếng mưa tí tách to dần, mình nhớ về những ngày thơ dại, nhớ về cái ước mơ trẻ nít: nghĩ rằng khi lớn lên sẽ dựng được cái lều be bé ngoài sân, để trưa thỏa sức trốn mẹ ra đó chơi cùng mấy đứa em, chiều bưng bát cơm hùn hạp làm bữa tối, để cất chứa mấy "báu vật" linh tinh lượm lặt được đâu đó.
Thế mà khi đủ lớn rồi, mình lại chẳng làm gì cả. Chẳng phải vì quên, cũng chẳng phải vì không còn muốn làm. Mà bởi, giờ mà dựng cái lều bé như thế thì có khi bị cả gia đình đến xóm làng nghi ngờ thần kinh đến chết mất.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét