Espresso 20-8-2024
Lần đầu mình uống espresso là những ngày đầu mình làm cho Metro Cash & Carry. Sau cái đợt phỏng vấn với chị Manager khen mình đẹp trai và tự tin ấy.
Đó là 1 chiếc quán đẹp ở khu Thảo Điền, team mình ghé đó vì gần công ty và quán nằm trong danh sách Horeca bọn mình quản lý.
Phần lớn thời gian trước đó, mình toàn uống cafe cóc mà tỉ lệ bắp nhiều hơn cafe, hay quá lắm là đôi lần vào Trung Nguyên để uống thứ cafe mằn mặn của bác Vũ (mình quý bác ấy, nhưng nói thật, gu cafe của bác ấy chán) và cho đến lúc đó mình chưa hề biết espresso hay americano là clg!
Vào cái lần đầu tiên ấy, sau 10s mình nhìn menu để order, một cách quyết đoán, mình chọn ngay Espresso vì thấy nó lạ và cách phát âm nghe sang hết cái vòm họng của mình.
Chỉ tiếc là lúc ấy là 3h chiều.
Khi các phần nước được dọn ra, phần của mình là lạ nhất, chiếc ly bé tí, chứa thứ chất lỏng kì lạ, phủ trên đó là 1 lớp gì đấy như bọt sữa bị nhiệt độ làm chúng biến thành màu vàng ngả nâu. Và khủng hoảng nhất là mình chỉ nhận ra nó là phần nước của mình khi chị sếp mình cười và bảo: Đéo ai uống Espresso vào lúc 3h chiều như mày. Thường nó được dùng trước 10h sáng và americano sẽ là ly thứ 2 cho các giờ còn lại sau đó.
Với sự tự tin vốn có, mình nghe loáng thoáng tưởng đó là 1 lời khen cho sự khéo chọn của mình. Và mình cầm lên nhấp ngụm đầu tiên trong đời.
Một tiếng rên khẽ siết trong vòm họng: Dm ĐẮNG. Nó đắng như cái giá của phần uống bé tí đen sỉn ấy và ĐẮNG như cái cách nó khiến mình nôn nao đến tận nửa đêm.
Và rồi đêm ấy, mình trưởng thành :))
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét