Nếu ai đã từng đọc tác phẩm "Chiếc lá cuối cùng" - O. Henry thì ắt hắn sẽ biết đến kiệt tác cuối đời của người họa sĩ già.
Mình thực sự cảm động khi chính mình lại đang đóng vai của cô bé nằm trong phòng và nhìn ra ô cửa sổ năm nào. Mỗi sáng thức dậy, chính bông hoa chưa bao giờ tàn ấy của nhà đối diện luôn khiến mình có một cảm giác khoan khoái, dễ chịu và đầy năng lượng cho một ngày mới. Thành một thói quen, 6:05 AM mình thức dậy, nhìn qua ô cửa sổ nhìn bông hoa ấy, tất nhiên có cả 1 cô chủ bé bé xinh xinh nhà đối diện cũng đang đứng ấy. Chỉ là một nụ cười chào nhau buổi sáng và mình thề mình chỉ nhìn bông hoa. Mặc dù cô chủ bé ấy có nét gì đó rất giống Chipu.
PS: Cuối tuần vui nhé cả nhà. Hy vọng mọi người cũng sẽ kiếm được cho mình một bông hoa nhé

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét